Bài học về “Thiếu” và “đủ”

Share on FacebookShare on Google+Pin on PinterestTweet about this on TwitterShare on LinkedInEmail this to someone

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là 1 phần của cuộc đời ta, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của ta sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

 


Hắn bắt đầu đi tìm góc còn thiếu của mình. Hắn đi về phía trước, hát mấy câu hát thế nầy:

“Ô, ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
A ha, lên đường nào, đi tìm góc bị thất lạc”.

Có lúc, hắn phải chịu cái nắng thiêu đốt của mặt trời,

Tiếp đó lại là trận mưa lạnh,

Có lúc bị tuyết làm cho lạnh cóng. Nhưng sau đó mặt trời lại hiện ra sưởi ấm hắn.

Có lẽ vì hắn thiếu 1 góc không thể lăn nhanh được.

Nên đôi lúc dừng lại nói chuyện với bác giun,

Hoặc hít hà hương thơm của hoa,

Cũng có lúc hắn lăn nhanh, vượt qua cả bọ cánh cứng,

 

Cũng có lúc để bọ cánh cứng vượt qua.

Khi vui, chính là những lúc thế nầy đây…

Hắn tiếp tục đi, vượt qua cả biển lớn.

“Ô, ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
Đi qua cả chân trời góc bể,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc”.

Vượt qua cả ao sâu, rừng rậm.

Trèo đèo,

Trượt dốc,

Cho đến 1 ngày, xem nầy! “Ta đã tìm thấy 1 góc bị thất lạc rồi.”

Hắn reo lên!

“Ta đã tìm thấy góc bị thất lạc,

Hành trình vạn lý không sợ xa xôi

Ta tìm thấy rồi…”

“Chờ chút đã” Cái góc nhỏ nói

“Đừng có hát cái gì đường xá xa xôi…”

“Tôi không phải là cái góc bị thất lạc của anh,

Tôi không phải là cái góc của ai cả.

Tôi là góc của riêng tôi .

Cho dù là góc bị thất lạc của ai đó đi chăng nữa,

Tin chắc tôi không phải là của anh.”

“Ồ”, Hắn buồn buồn nó

“Xin lỗi đã làm phiền”

Hắn lại tiếp tục lên đường

Hắn tìm thấy 1 góc khác,

Nhưng lại nhỏ quá!

Còn cái góc nầy thì lại lớn quá!

Cái góc nầy lại quá nhọn!

Cái góc nầy lại quá vuông vắn!

Có 1 lần, hắn tìm thấy 1 góc thiếu vừa xinh… Nhưng hắn giữ không chặt. Cái góc khuyết bị rơi mất.

Lần khác, hắn tóm chặt quá, khiến nó vỡ vụn

.

Hắn lại tiếp tục lên đường,

Và gặp phải không ít hiểm nguy.

Rơi xuống vực,

Đụng đầu vào tường đá,

Sau đó, 1 ngày kia, hắn lại gặp được 1 cái góc khác, có vẻ rất hợp.

“Halo” hắn chào.

“Halo” cái góc kia chào.

“Cậu là 1 góc bị thất lạc của ai phải không?”

“Không”

“Thế thì cậu chỉ là góc của cậu thôi à?”

“Tôi có thể là 1 góc bị thất lạc của ai đó, và cũng là 1 góc của riêng tôi.”

“Cậu không muốn làm 1 góc của tôi có đúng không?”

“Không hẳn là như thế.”

“Có lẽ chúng ta không thật hợp nhau lắm…”

“Đừng nói vậy…”

“Thế nào?”

“Cảm giác rất tuyệt!”

Rất hợp!

Hợp quá đi mất!

Phù, rốt cục thì cũng tìm thấy! Tìm thấy rồi!

Hắn lăn về phía trước, vì không khuyết góc nào nên hắn càng lăn càng nhanh. Từ trước tới giờ, chưa bao giờ lăn nhanh như thế.

Cũng không thể thưởng thức hương thơm của hoa,

Bươm bướm cũng không ghé chân đậu lên mình hắn,

Mà hắn cũng không thể hát bài hát vui vẻ của hắn nữa.

Hắn chỉ có thể hát rằng:

“Ta đã tìm được 1 góc thất lạc của ta…”

Hắn lại tiếp tục hát:

“Ô, khao khao khơ khớ y khao,

Khao khao khơ khớ y khao,

Khản khẩy khủ khẩn khu kha khẻo khảo khảo…”

Ôi trời,

Hắn chẳng thiếu thốn gì,

Mà sao không hát được nữa thế nầy.

“Mình hiểu rồi.” Hắn nghĩ. “Có nguyên do cả đây”

Và hắn dừng lại.

Nhẹ nhàng thả góc thiếu kia ra.

Rồi ung dung đi tiếp,

Hắn vừa đi, vừa khe khẽ hát:

“Ô, ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,

Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,

A ha, lên đường thôi,

Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc.”

A ha, lên đường thôi,

Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc…

Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng:

Chúng ta không cần phải có mọi thứ, nếu ta có đủ, người khác sẽ thế nào?

Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, đừng nên không so đo với người khác, ngược lại hãy quý những gì mình có.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho chúng ta, ta sẽ nhận ra rằng, những cái ta có, nhiều hơn những gì ta không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là 1 phần của cuộc đời ta, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của ta sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu bạn là 1 con trai, bạn chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh 1 hòn ngọc trai… Hay bạn không muốn có ngọc để có 1 cuộc sống yên lành?!

Nếu bạn là 1 con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, bạn sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra… Nếu có 1 ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay… Nó sẽ là 1 món đồ cổ quý giá. Bạn muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của bạn mỗi khi bạn nghĩ đến… Cho đến 1 ngày nào đó, câu trả lời của bạn không thay đổi… Khi đó, bạn đã đủ chín chắn!

Tìm một người hiểu bạn………..

Và hãy mong bạn là người hiểu người ấy…………

Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác………….

Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình…………..

Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình……

Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người………….

Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước…………

Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; Vì chị ở trong trái tim tôi……..

VN:F [1.9.22_1171]
0
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Share on FacebookShare on Google+Pin on PinterestTweet about this on TwitterShare on LinkedInEmail this to someone

Bình luận về bài viết

bình luận


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *